Sau một thời gian dài suy nghĩ, tôi đã quyết định sẽ gặp anh vì thực sự tôi rất muốn gặp anh. Tôi không biết tại sao mình luôn nhớ anh đến như thế. Trước đây tôi cũng đã cố quên anh vì tôi biết mọi thứ đều không thể xảy ra nhưng chính tôi lại không thể lừa dối con tim mình. Tôi đã yêu anh thực sự vì ở anh có một cái gì đó khác với những người con trai đến với tôi. Với họ tôi không có sự rung động như thế này. Nhưng với anh thì khác anh khiến tôi nhung nhớ thốn thức và mong muốn gặp anh biết nhường nào.Nhưng với tôi thì khó có thể vì bức tường ngăn cách giữa chúng tôi quá lớn không thể xoá bỏ được.
Anh vẫn thế không thay đổi là mấy so với lần cuối chúng tôi gặp nhau. Có phần già hơn một chút có lẽ do điều kiện công việc của anh phải đi lại nhiều. trước đó anh nói rất nhớ tôi và muốn gặp tôi. nghe thấy điều đó mà tôi cảm thấy tim mình như xao xuyến đên lạ lùng. Tôi cũng nói mình rất nhớ anh. Anh đã thổ lộ rằng anh yêu tôi và muốn tôi ở bên cạnh anh. Tôi thực sự hạnh phúc vì điều đó nhưng tôi cũng nhận ra rằng điều đó là không thể. anh luôn hỏi tôi tại sao nhưng chính anh phải biết điều đó mới đúng chứ. Anh không chấp nhận bỏ mọi thứ vì tôi đâu. Anh tâm sự với tôi nhiều thứ nhưng điều đó đâu có giúp ích được gì đâu.
Tôi cũng từng nghĩ rằng anh ấy yêu tôi thật sự hay là anh đang muốn lợi dụng tôi chứ. Tôi yêu anh nhưng tôi không cho phép mình được mù quáng trong tình yêu vì tôi biết dù câu trả lời đi thế nào đi chăng nữa cũng chỉ là đau khổ mà thôi.
tôi cũng muốn rất thoát ra tất cả, muốn mọi chuyến nhanh chóng được giải quyết nhưng để quên được anh chắc là sẽ rất khó khăn đối với tôi. nhưng chắc chắn tôi phải quên anh đi.
Em biết phải làm gì đây?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét