
Chiều vắng anh hoàng hôn vụt tắt
Cơn mưa đổ về khiến lòng nôn nao
Nơi xa đó anh nghe tiếng em gọi
Kỷ niệm xưa anh còn nhớ hay quên
Theo người mới anh hạnh phúc hơn không?
Em ở lại ôm nỗi hận trong lòng
Yêu làm chi để rồi em đau khổ
Lời hứa xưa nay anh đã thay lòng
Lòng dặn lòng hứa sẽ quên anh
Quên đi bao giấc mộng lành
Nhưng sao em không thể làm được
Em ghét anh, em hận anh
Nhiều đêm gối ướt lệ sầu
Anh có hiểu không hỡi kẻ phụ tình?
Ta có duyên mà không có nợ
Trách ai đây hay chỉ biết trách mình
Chúc cho anh bên người hạnh phúc
Em một mình cất bước xa quê.
Tôi vẫn còn nhớ mãi chuyện đã xảy ra ngày hôm đó. Tôi càng cố quên thì dường như nó lại càng hiển hiện ra trước mắt, nhất là thái độ của anh. Tôi càng cố quên thì dường như anh lại càng gợi lại trong tôi những biến cố mà lẽ ra chúng không được phép xảy ra. Trước đây anh che dấu tình cảm đó bao nhiêu thì giờ anh lại cố bày tỏ nó ra bấy nhiêu. Điều đó khiến tôi không vui mà ngược lại nữa khiến tôi căm ghét. Nhiều lúc tôi rất ghét anh vì anh đâu thể hiểu được rằng anh làm thế chỉ làm tôi đau khổ hơn mà thôi. Đã biết không thể đi đến đích vậy thì cố chạy theo nó để làm gì cơ chứ. Nhưng anh không hiểu, nhiều lúc tôi nghĩ sao anh quá ích khỉ. Anh chỉ biết đến những suy nghĩ tình cảm của anh mà không quan tâm đến những cảm nhận và suy nghĩ của tôi. Nhưng không biết vì sao tôi không thể ghét anh vì trước đó tôi đã danh một sự yêu mến đặc biệt cho anh. Nhưng tôi tin chắc rằng đó không phải là tình yêu. Và tôi biết nhen nhóm trong đó có cả một chút thương hại. Quả thực tôi không muốn để anh biết điều này một chút nào cả. Nếu anh biết anh sẽ ghét tôi mãi mãi.
Sau tất cả những gì đã xảy ra tôi chỉ mong một điều không ai, cả anh và tôi đều không nghĩ về nó nữa mà chỉ coi đó như một dĩ vãng không đáng nhớ. Và hãy chôn vùi nó trong sâu thẳm tâm trí của mỗi người, đừng bao giờ ngợi lại nó nữa. Hãy để thời gian vùi lấp tất cả.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét