Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Thai Binh, Vietnam
xin chao cac ban! toi rat thich giao luu va ket ban. rat mong duoc chia se voi tat ca moi nguoi.

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2009

Ngày cuối tuần nhớ anh

Cái cảm giác trống trải cô đơn như bao trùm lấy tôi. Nhìn người ta vui vẻ với bao kế hoạch trong ngày cuối tuần mà không khỏi chạnh lòng. Tôi buồn thực sự thấy rất buồn nhưng tôi cũng không rõ vì sao mình lại buồn như thế. Không thực ra tôi biết chứ nhưng lại muốn trốn tránh nó mà thôi. Trước đây tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ tôi gục ngã trước những gì mà tôi đã được dự báo trước. Tôi có khả năng linh cảm được mọi chuyện nhưng lại chưa biết làm thế nào để tránh né được nó.
Chuyện tình cảm trên đời này thật khiến ta phải đau đầu. Tôi đã nghĩ rằng trái tim mình đã băng giá lại vì tôi biết mình không hề rung động trước bất kỳ ai. Nhưng thật chớ trêu thay anh đã làm thay đổi điều đó trong tôi và cũng chính anh cho tôi nhận ra rằng đó cũng là niềm đau đớn nhất. Trái tim tôi rung động, biết nói tiếng yêu, biết thổn thức, biết nhớ nhung nhưng rồi tất cả chỉ còn là một trái tim rỉ máu. Anh không thể yêu tôi, không thể là của tôi. Anh chỉ là anh, một người đi qua đời tôi, một kỉ niệm khó phai nhưng chỉ toàn là nước mắt. Tôi cũng hiểu rằng anh không có lỗi chỉ tại tôi quá yêu anh mà thôi. Người ta nói cái gì không phải là của mình thì níu kéo có ích gì và có mất đi cũng đâu phải hối tiếc. Nhưng tôi không thể với những cái không thuộc về mình tôi lại có cảm giác mất mát đến khó tả. Nhưng có lẽ tôi phải nhận ra một chân lý không bao giờ thay đổi, đó là: Anh không thể là của tôi. Tôi sẽ cố quên anh và mong rằng thời gian sẽ giúp tôi làm điều đó.

Không có nhận xét nào: